39 năm sau, tự nhiên chúng mình tưởng nhớ lại mái trường CF, tìm kiếm trên Web để liên lạc với hội Cựu Học Sinh COLLÈGE FRANCAIS.
Tình cờ không hẹn, hai bạn cũ có duyên lại gặp nhau trên Forum , để nối lại tình xưa.
Mình học chung nhau năm đầu , ở Collège Français, còn chân ướt chân ráo, bập bẹ vài ba chữ Pháp, chưa gì đã vội học câu tỏ tình với cô bạn bé nhỏ năm nào. Anh chưa dám nói thẳng thừng qua tiếng mẹ đẻ, nên dựa vào câu "JE T 'AIME " để thổ lộ tâm tình với em, người em bé nhỏ còn thơ, chưa từng nghe qua câu ái mộ thân tình,chỉ biết lặng lẽ đáp lại bằng nụ cười hồn nhiên và ánh mắt với nhiều ngạc nhiên bí ẩn của La Joconde. Mỗi ngày anh vẫn thường theo dõi hình bóng em tung tăng những bước chân chim , trên con đường nhỏ từ Trần Quý Cáp, chạy qua Sân Vận Động, đổ về Yersin để dẫn đến cổng trường xưa ở Bá Đa Lộc. Ngày nào, có được dịp trò chuyện là cả một bầu trời hạnh phúc.
Lớp học mình, ngày xưa ,nằm ở dãy phía sau, sát tường với dòng tu bên cạnh. Khung cảnh thật nên thơ và tinh minh của buổi sáng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng reo vui bên ngoài cửa sổ. Bên trong, những mái đầu xanh vẫn cặm cụi, ê a vài chữ với quyển Remi et Colette.
Cô giáo chúng mình là một bà đầm cao lớn, môi son tô đỏ thắm và bà ta thích làm dáng với vòng đeo tay và hoa tai.
Bé nhớ không , anh là học trò trung bình, cố gắng lắm thì tháng nào cũng "sous moyen", vì trời bắt tội với nét chữ "như gà bới" của anh, và bà giáo đã tức giận , xé không tiếc tay. Ngòi bút tre vẫn như trêu tức anh, trên từng trang giấy, mỗi đêm khi anh phải chép lại bài, từ quyển Cahier de maíson của em, bao bằng protège-cahier mầu hồng nhạt, với nét chữ mềm mại như thiên thần.
Trong lớp, tuy cũng giả vờ cặm cụi bài vở, nhưng hình như không lúc nào anh không nhìn về phía em ngồi, cô bé kháu khỉnh với làn da trắng mịn và nụ cười hiền dịu như khóa lấp mọi giận hờn.
Nhiều hôm, như để chứng tỏ uy quyền tối thượng của một bà giáo nghiêm minh, bà ta mở cái tủ, màu học cụ, lôi ra một xấp bons points -điểm tốt - và thưởng cho em, kèm theo một tờ "Témoignage de Satisfaction", trước những ánh mắt thèm thuồng ganh tỵ của lũ học trò, và dĩ nhiên anh cũng được ban phát một tờ "Témoignage de Mécontentement" và được dẫn giải lên văn phòng Ông Econome , Monsieur Sandjivi, Ông Tây Đen giám thị to cao và nghiêm nghị và ông biết nói tiếng Việt rất sõi.
Thế là hôm ấy cả hai đứa đều có “Billets de Madame” mang về nhà.
Mọi chuyện trong ngày cũng qua, buổi trưa, sắp đên giờ tan học, cả lớp phải đứng lên, hát những bài trẻ con, như "Joli Tambour, Il Etait Un Petit Navire" "Chevaliers de La Table Ronde”…
Anh xoay người , tìm ánh mắt của em. Đã có những tiếng xì xào chọc ghẹo từ đám bạn tinh quái : "Mày mê “Mắt Nai” mất rồi !", "Đâu có!". Anh vội chống chế: "Bao giờ Mắt Nai đứng nhất lớp mà tao đứng bét thì điều này mới thành sự thật".
Nhưng anh biết mình đang nói dối lòng mình.
Thiên bất dung gian, tháng sau em quả tình đứng nhất lớp, được Monsieur L’Économe đến tận lớp, gọi tên lên, khen ngợi và trao bảng Tableau d’honneur, và ông còn huấn thị cho bạn bè noi gương, còn anh thì....lại thụt lùi xuống hàng ... đội sổ !!!
Bóng thời gian lướt nhanh qua sân trường, những cây bàng dắt ra phía sân trước đứng im bất động như báo trước mùa hè vắng lặng đã đến Trong lớp, bọn con gái đã bắt đầu xôn xao chuyền tay nhau những quyển "Cahier de Souvenirs" để trang trọng viết vào đấy những kỷ niệm vui buồn của năm học, nhắc đến những thầy cô giáo khó tính , ưa bắt đi consigne và nhất là ... nhớ nhé, xin đừng quên nhau trong ba tháng hè xa cách. Thế nào cũng phải dán vào cho bạn một tấm hình hay một tấm carte với đôi giòng lưu niệm. Thỉnh thoảng, cũng còn bắt gặp những đôi mắt đỏ hoe vì xúc động.
Trong khi ấy lũ con trai, vì muốn chứng tỏ mình không yếu đuối, nên không thấy tham dự nhiều, mặc dù cũng có đứa lúng túng ra mặt khi bị hỏi tới quyển Lưu bút Ngày Xanh.
Sau khi lấy hết can đảm, anh lúng túng trao cho em quyển Cahier de Souvenirs mới toanh mà anh đã nắn nót viết từng chữ trong trang mở đầu. Em đã đón nhận vẫn bằng nụ cười ngây thơ và ánh mắt thiên thần. Thế là anh sung sướng và hồi hộp đợi chờ. .....
Hơn một tuần lễ sau, bé trao lại cho anh. Trên trang đầu tiên, em đã viết bằng tiếng Pháp những giòng lưu niệm ngọt ngào và trìu mến , ca tụng mùa hè và tình bạn, và ký tên trên một tấm thiệp có hai cánh hoa hồng màu hoa anh đào.
Câu chuyện tình Platonique bé nhỏ của anh ngày nào tưởng đã tan vào quãng vắng hư vô, nhưng bé ơi, hôm nay vẫn còn đó, lấp lánh như những hạt cát vàng trên mặt biển Nha Trang, vẫn ngọt ngào và huyền thoại như một tình yêu vĩnh cữu, về khung trường cũ và tình bạn tuyệt vời.
M T Đ & B T K (Houston -Paris /Mùa Đông 2008 - Mối Tình Đầu và một Bản Tình K vô tận)
Lưu bút Ngày Xanh Thưở xa xưa Anh yêu em thầm kín |
Cahier de Souvenirs Sur les bancs du Collège Français |